Trang chủ
Hoàng Mai Cốt

Chương 5: Toàn văn hoàn

(Phiên ngoại: Tống Nghiên Tu)

Đại sư nói, ta và Ương Ương nhất định không phải là người cùng chung một con đường, cho dù làm lại cũng vô dụng, ta không tin, cả đời này của ta đều là cưỡng cầu mới có được, nàng, ta cũng muốn lấy được.

Thúc ép trùng sinh bắt buộc phải trả giá, phải từ bỏ các kiếp luân hồi mới có thể có cơ hội trùng sinh một lần. Nhưng ta vốn không được mang theo trí nhớ mà trùng sinh, đại sư nói như vậy không công bằng với Ương Ương.

Ta không quan tâm, chỉ cần có thể làm lại, ta nhất định sẽ không lặp lại vết xe đổ, nhưng ta thật sự không ngờ tới, Liễu Vân Đường cũng trùng sinh, càng không ngờ là, trước khi ta nhớ ra hết thảy, nàng ta lại đáp lại tình cảm của ta.

Sau này ta mới hiểu, từ khi Liễu Vân Đường bắt đầu trùng sinh, ta đã không có khả năng ở bên Ương Ương rồi.

Ta từng mãi cố chấp với chủ nhân của chiếc áo choàng kia nhiều năm, sớm đã không phân biệt được đó là thích hay là chấp niệm, nhưng khi đó lại cảm thấy, chỉ có nữ tử như Liễu Vân Đường mới xứng đôi với ta, Liễu Ương Ương quá yếu đuối, giống như một con thỏ nhỏ.

Nhưng sau khi con thỏ này rời đi, ta như mất đi tất cả, cũng không bao giờ bắt lại được nữa.



Khi nàng cầm dao đ.âm vào thân thể ta không chút lưu tình, lòng tràn đầy vui mừng nhào vào lòng Thẩm Thức Đàn, ta liền biết ta nên buông tay, cây trâm hoa mai kia, chung quy vẫn không thể tặng đi.

Nghe nói Ương Ương sinh hạ một nữ nhi, ta nghĩ, nếu như khi đó Ương Ương không c.hết, chúng ta có phải cũng sẽ có một nữ nhi đáng yêu hay không, nhưng không hề có nếu như, Ương Ương đã c.hết rồi, c.hết dưới loạn đao, c.hết trong trận mưa xuân kia.

Chỉ cần vừa nghĩ tới cô nương trong lòng kia của ta đã c.hết, nữ nhi còn chưa ra đời của ta cũng đã c.hết, liền đau đến nỗi cả đêm ngủ không được, khi đó, ta không biết phải làm thế nào mới có thể tiếp tục sống tiếp.

Bây giờ, cũng vậy.

Vậy nên, chén rượu độc đó, là ta tự mình uống.

Lúc độc phát tác rất đau, cảm giác nơi nào cũng đang chảy m.áu, tầm mắt bị một lớp màu m.áu che khuất, ta run rẩy lấy ra cây trâm từ trong ngực, trong lúc hoảng loạn, ta nhớ lại kí ức rất lâu trước đây, có lẽ đó đã là chuyện của kiếp trước.



Ta bị trọng thương trở về, nàng chăm sóc cho ta không kể ngày đêm, còn lén khóc khi ta không mở mắt, thực ra ta đều nghe thấy, lúc đó nàng đã thích ta rồi.

Sau đó, có một lần ta cứu được một tiểu hài trên đường, sau khi trở về trong lòng liền động, nói với nàng muốn có một nữ nhi, một nữ nhi đáng yêu giống như nàng, khi đó ta thấy đôi mắt của nàng lộ ra vẻ hạnh phúc, ta cũng hạnh phúc giống như nàng.

Nhưng ngày ta biết được nàng mang thai, cũng là ngày nàng c.hết. Bị nhốt lại mấy ngày, nàng nhất định đã rất sợ hãi, nhất định đã khóc rất lâu, nàng sợ đau như vậy, trên người lại có nhiều vết thương như vậy.

Ta ôm nàng không biết nên làm gì, chẳng có ai có thể cứu được nàng, chẳng có ai có thể làm cho Ương Ương của ta trở về nữa.

Ta vẫn luôn không muốn thừa nhận một chuyện, thật ra từ khi nàng vừa mừng rỡ vừa bối rối mở miệng gọi ta là phu quân, ta cũng đã dần dần thích nàng.

M.áu tươi không ngừng chảy dọc theo miệng ta xuống, không có một khắc dừng lại, ta nghe thấy thanh âm hoảng loạn, cảm thấy mình sắp c.hết rồi, bằng không làm sao có thể nhìn thấy Ương Ương đang cười với ta đây?


Dường như nàng đang vẫy tay với ta, nàng đang gọi ta: “Nghiên Tu, Nghiên Tu…”

Nghiên Tu.

Nàng hỏi ta tên là gì, ta nói ta tên là Nghiêm Tu, kỳ thật không phải là muốn lừa gạt nàng, chỉ là ta mơ hồ cảm thấy ở sâu trong đầu mình có một giọng nói rất giống nàng thích gọi ta là Nghiên Tu, cho nên chỉ nói hai chữ “Nghiên Tu”.

Nhưng ta không nghĩ tới nàng lại nhầm tên ta là Nghiêm Tu, về sau ta cũng phóng lao theo lao, không có giải thích, vậy nên… liền bỏ lỡ nàng.

Giữa ta và nàng, giống như bánh hoa lê rơi xuống vỡ nát ngày đó, mãi mãi sẽ không trở lại như cũ nữa.

(TOÀN VĂN HOÀN)

Đọc đầy đủ truyện chữ Hoàng Mai Cốt, truyện full Hoàng Mai Cốt thuộc thể loại cực kỳ hấp dẫn và kịch tính tại: Hoàng Mai Cốt